Có lẽ mang thai khiến Tương Vũ mất cảm giác an toàn, chỉ những lúc ở bên cạnh Trịnh Thành Bắc mới thấy dễ chịu. Thế mà thấy lời này cũng rất hợp lý.
Nếu đi đến tổng bộ dị năng cùng Trịnh Thành Bắc, Tương Vũ có thể ở trong phòng vẽ bùa, Trịnh Thành Bắc muốn làm gì thì làm không phải lo lắng cho hắn. Còn hắn cũng có thể nắm bắt được một số tin tức ở đó.
Càng nghĩ càng hợp lý, hơn nữa luật lệ bảo hộ thai phụ và trẻ em ở liên minh Tinh Hà cực kỳ gắt gao. Bởi nguyên nhân khó có con và một gia đình hầu như chỉ có một đứa cho nên bất cứ ai mang thai đều có thể xin nghỉ hai năm thai sản. Từ lúc mang thai đến lúc em bé được một năm tuổi.
Tương Vũ tính toán trong lòng. Vậy quyết định thế đi.
Ôm ấp nhau một lúc, hơi thở nóng bỏng trên người Trịnh Thành Bắc phả tới, bao nhiêu tâm tư đã ém nhẹm từ lúc chiều bây giờ xông ra như hồng thuỷ, Tương Vũ không có cách nào kiềm chế, cảm thấy phía dưới hơi cứng lên.
Bị chính mình doạ sợ, mặt hắn đỏ lên, vội vùng ra khỏi người Trịnh Thành Bắc rồi nói:
"Thôi mau nấu cơm nhanh nhanh, tôi đói rồi."
Ăn xong nhân lúc Trịnh Thành Bắc đi rửa bát Tương Vũ trốn biệt về nhà, dặn dò Trịnh Thành Huy nghỉ một ngày, hắn khoá cửa lại mới cảm thấy yên tâm.
Tại sao hắn lại có mấy suy nghĩ đồi truỵ như vậy chứ, bình thường có thế đâu?
Đi tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944348/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.