Hàn Phi lén lút liếc sang bụng Tương Vũ, trong lòng vừa chua xót vừa tiếc nuối. Quả thực hôm đó đúng là cậu có ý định kia thật. Sau khi không thành công, sợ bị Tương Vũ chất vấn, cậu ta trốn ở trong phòng thí nghiệm không ra. Không ngờ đúng lúc này rô bốt mới nghiên cứu lại có vấn đề, đành bỏ qua đi xin lỗi đối phương để tập trung xử lý tổn thất.
Từ đầu tới cuối Hàn Phi không biết mọi việc sai ở đâu, tại sao người thắng cuộc lại là tên Trịnh Thành Bắc kia. Anh ta có là gì đâu chứ? Nếu hôm đó người làm Tương Vũ mang thai là cậu ta thì có phải hoàn hảo biết bao.
Ánh mắt Hàn Phi loé lên một chút hận ý rồi rất nhanh đã thu liễm lại. Chờ lấy lại tinh thần thì Tương Vũ đã đứng lên.
"Em không biết làm gì để tạ lỗi, hiện tại em chỉ mong muốn được làm bạn với thầy có được không? Thầy hãy cho em một cơ hội."
Tương Vũ quay lại nhìn cậu ta, ánh mắt tràn đầy thương hại, hắn điềm nhiên giơ bàn tay lên, trên ngón áp út là một chiếc nhẫn ngọc tuyệt đẹp:
"Tôi không muốn, từ bây giờ đừng đến làm phiền tôi nữa. Tôi sắp kết hôn rồi."
"Em..."
Tương Vũ không nghe, chỉ thản nhiên bước đi. Được vài bước bỗng nhớ ra cái gì liền quay lại.
Ánh mắt Hàn Phi sáng lên, đang định nói chuyện thì thấy Tương Vũ ném thứ gì đó lại đây, cậu ta hốt hoảng giơ tay lên đỡ.
"Cái này trả cho cậu."
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944347/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.