Dù Trịnh Thành Bắc nghĩ như vậy thật nhưng lúc này có chết anh cũng không dám khai thật, vội vàng lắc đầu, còn thiếu nước giơ tay lên thề.
"Không, em không nghĩ gì hết. Chỉ là ngẫm lại việc này cũng quá thần kỳ, chẳng lẽ cơ thể anh sinh ra đã tự có cái đó?"
Trịnh Thành Bắc nói vậy Tương Vũ cũng không giận, hắn sờ sờ vào bụng ngẫm lại chuyện kỳ bí trên đời này có rất nhiều, chuyện hắn nhiều hơn người khác một cái tử cung cũng chẳng nói lên được điều gì.
Nhắc đến chuyện kỳ bí, Tương Vũ liền giục Trịnh Thành Bắc.
"Cậu mau máu nấu cơm nhanh, ăn xong chúng ta còn phải sang thành phố Lạc Sa, tranh thủ hôm nay cậu được nghỉ."
Trịnh Thành Bắc khựng lại: "Sang đó làm gì? Gặp ông Đường ông Lý?"
"Không." Tương Vũ bỏ nốt miếng khô bò vào miệng, nhai chóp chép, mắt híp đi vì thoả mãn. "Đến đón mấy bảo bối của chúng ta."
Khoé miệng Trịnh Thành Bắc lập tức giật giật.
Anh biết bảo bối trong miệng Tương Vũ là cái gì, là mấy con yêu ma quỷ quái sống trong miếu hoang. Thảo nào mà hắn có thể yên tâm nhận nhiệm vụ ở đó mà không sợ gì hết, hoá ra có người à không ma trông nhà hộ.
Nhưng tất cả chỉ là lời kể của Tương Vũ, Trịnh Thành Bắc dương khí quá nặng, ma quỷ bình thường nhìn thấy anh sẽ né xa. Mấy con quỷ kia cũng vậy, thậm chí Tương Vũ còn không cho anh bước chân vào căn miếu.
Đương nhiên nếu anh có vào cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944346/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.