Ánh mắt trở nên dịu dàng, Trịnh Thành Bắc cúi xuống hôn một cái lên môi Tương Vũ, thấy đối phương cứng đờ người, anh dùng lưỡi liếm nhẹ vào khoé môi hắn.
"Có người xấu hổ kìa."
Tương Vũ giận dữ vung tay lên, không ngờ bị bắt lại rồi giữ chặt, đôi môi Trịnh Thành Bắc thăm dò hôn lên từng ngón tay, môi mềm lướt qua làn da, toàn thân Tương Vũ đều nóng lên. Anh thành thạo luồn tay xuống bóp nhẹ một cái lên eo đối phương.
Đây là điểm nhạy cảm. Thực sự Tương Vũ muốn từ chối, nhưng cơ thể thành thật hơn nhiều, thậm chí miệng còn bật ra một tiếng rên rỉ. Mọi cố gắng tỉnh táo trong giây phút này dường như bay biến hết.
Hắn dứt khoát mở mắt ra, liếm liếm môi, kéo Trịnh Thành Bắc xuống.
Thôi thì bị phát hiện rồi, không thèm giả vờ nữa.
Hai người hôn nhau một lúc lâu, lửa nóng khó nhịn, môi lưỡi quấn quýt, cảm giác này Tương Vũ chưa từng trải qua. Đúng là phản ứng trong lúc mang thai mẫn cảm hơn nhiều.
"Tương Vũ."
Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, rất rõ ràng Trịnh Thành Bắc cũng đang mất khống chế, một bàn tay lùa xuống chuẩn xác bắt được cậu nhỏ của hắn, cả người Tương Vũ cứng còng.
"Thả lỏng ra, để em giúp anh."
Bàn tay Trịnh Thành Bắc như có ma lực, vuốt ve lên xuống nơi mẫn cảm, Tương Vũ rướn người lên, hai tay không biết làm gì ngoài bám chặt vào ga giường, để mặc đối phương tuỳ ý vần vò nơi đó.
Bỗng nhiên Trịnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944350/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.