"Không xoá." Từ lúc nào Tương Vũ đã nằm gọn lỏn trong vòng tay đối phương, Trịnh Thành Bắc hôn nhẹ lên trán hắn. "Ngày nào anh còn chưa cho em danh phận thì em còn để đó."
Tương Vũ xấu hổ đến muốn chui ngay vào cái lỗ nào đó để trốn, Trịnh Thành Bắc khốn kiếp còn dám tính kế hắn.
Bỗng nhiên cơ thể bị siết chặt, Tương Vũ ngước lên thấy đối phương ủ rũ, rõ ràng là mất hứng, nhưng ánh mắt nhìn hắn tràn đầy mong chờ.
"Tương Vũ, em thích anh lắm... muốn anh làm bạn trai."
Tương Vũ chưa yêu đương bao giờ, thế mà giây phút này ngay lập tức hiểu được, người này muốn làm nũng.
Thử hỏi cả cuộc đời kiếm được mấy người lo lắng quan tâm hết lòng vì mình như vậy chứ? Trái tim như muốn tan chảy, bao nhiêu bực bội bay biến. Thôi thì một cái danh phận, cho cậu ta vậy.
Suy nghĩ kỹ càng. Tương Vũ nâng bàn tay đưa lên choàng lấy cổ Trịnh Thành Bắc kéo xuống, cắn mạnh lên đôi môi ấm nóng.
"Được rồi, danh phận thì danh phận, từ bây giờ cậu là bạn trai của tôi, là mối quan hệ tiến tới hôn nhân. Sau này giữa hai chúng ta cần có tín nhiệm và tin tưởng, tuyệt đối không được phản bội lẫn nhau, biết chưa!"
Trịnh Thành Bắc vui đến không thở nổi, anh vội vàng đè người xuống, gục đầu vào ngực hắn.
Anh vì người này mà biết đến rung động, vì người này mà biết tới nhiều cung bậc cảm xúc khác lạ, dù biết hắn cũng có ý với mình rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944316/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.