"Bốn tuổi? Sớm vậy." Thảo nào mà cậu ta đã đạt cấp bảy ở tuổi này, hoá ra là có tư chất.
Trịnh Thành Bắc sờ sờ mũi. "Đúng là có hơi sớm, hồi đó em ăn cơm vẫn còn phải đút, đâu có hiểu dị năng là gì, còn không kiểm soát được, nếu ngày nào không có người kèm thì y như rằng có tai hoạ xảy ra."
Tương Vũ tưởng tượng một chút liền bật cười, hơi tiếc nuối khi không được gặp Trịnh Thành Bắc đáng yêu của khi ấy.
Nếu bọn họ mà gặp nhau sớm hơn thì thế nào nhỉ? Hai mươi năm trước Tương Vũ vẫn hệt như thế này, lúc đó hắn mới chuyển đến căn nhà ngoại ô thành phố Thiên Phong được vài năm, không có khả năng vào trung tâm thành phố.
Trận thú triều mười mấy năm trước hắn không có mặt ở đây, lúc quay về thì mọi thứ đã rồi, cũng may thiệt hại cũng không nhiều, cũng là do công sức của dị năng giả chống đỡ.
Nghe nói Tuyệt Sát hồi xưa thiệt mạng trong trận chiến này rất nhiều, những thành viên hiện tại hầu hết là thành viên nhỏ tuổi chưa đủ sức chiến đấu.
Hắn lắc đầu, nếu mà gặp Trịnh Thành Bắc lúc bấy giờ chắc chắn hắn sẽ ghét bỏ chẳng thèm liếc mắt một cái.
Hai người ngồi trên giường nói chuyện mà Tương Vũ suýt nữa thì ngủ mất, hắn giơ tay che miệng ngáp, nhìn quang não, thấy mới có tám giờ hơn bèn nói:
"Thôi tôi về đây, ngày mai máy kiểm tra dị năng tới nên tôi không đến trường, sáng mai cậu không phải đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944314/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.