Tiễn Trịnh Thành Bắc về, Tương Vũ đang định vào nhà chợt thấy bên đối diện lấp ló một bóng người, là cậu nhóc Phương Cảnh Hành đã lâu không gặp, cậu nhóc có vẻ e ngại gì đó không dám thò mặt ra.
Tương Vũ gọi: "Phương Cảnh Hành."
"Em đây." Phương Cảnh Hành nhanh chóng chạy ra, vui vẻ nhìn rõ trên mặt. "Em chào anh Tương Vũ, lâu lắm rồi mới gặp anh."
Tương Vũ gật đầu, liếc qua đã thấy cơ thể cậu bé đã ổn, dị năng đã trở lại bình thường:
"Dạo này nhóc sao rồi, về nhà lâu chưa? Vào nhà anh đã, đứng đây nhiều người qua lại."
"Vâng."
Cậu nhóc ngoan ngoãn đi theo Tương Vũ vào nhà, vừa ngồi xuống ghế cậu đã dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn đông nhìn tây.
Nhà Tương Vũ có khá nhiều thứ hiện đại. Hắn có cái thói quen, nếu đã không dùng thì thôi, dùng thì phải chọn thứ tốt nhất, cho nên đa số những thứ trong nhà đều rất hiện đại.
Mimi từ đâu ra bắt đầu chạy vòng quanh nhà dọn dẹp, dạo này công năng của nó kém hơn nhiều, hầu hết đều nằm ở trong ổ sạc pin, Tương Vũ định khi nào đi bảo dưỡng mà chưa có thời gian.
Phương Cảnh Hành chăm chú quan sát con rô bốt, nhà cậu tuy cũng có tiền nhưng ba mẹ lại khá truyền thống, đồ đạc trong nhà hầu như toàn là đồ cũ, những thứ như rô bốt không có cơ hội được dùng.
"Thế nào rồi, nói cho anh xem dạo này thế nào?"
Phương Cảnh Hành ngoan ngoãn đáp:
"Em cùng bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944318/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.