Tương Vũ cũng chẳng hiểu mình bị làm sao lại đưa thuốc cho Trịnh Thành Huy, có lẽ cái tính bao đồng đã ngấm sâu vào máu. Sư phụ đã nhắc nhiều lần rồi, hắn cũng bị lừa nhiều lần rồi nhưng vẫn đâu vào đấy, thấy ai hợp mắt lại đưa tay giúp đỡ.
Thôi kệ đi, đôi mắt cậu nhóc trong sáng đến thế, hắn vẫn khá tin tưởng vào lựa chọn của mình.
Mà thực ra xét cho cùng thì hắn đưa tay ra giúp đỡ người khác không đại biểu hắn là người tốt, cũng chưa bao giờ để ở trong lòng.
Có lẽ hắn thực sự vận dụng được hết cái tên của môn phái – Tiêu dao, thích gì làm nấy chẳng để ý đến ánh mắt của người khác.
Nhưng nghĩ cũng kỳ, cái tên nhóc con kia sao lại tưởng tượng bừa bãi thế chứ. May là cậu ta nói với hắn, nói với cái tên Trịnh Thành Bắc kia thì sẽ bị mắng chết.
Hắn cũng không để chuyện này trong lòng, tỉ lệ hắn và tên đần kia yêu nhau còn khó hơn tỉ lệ hai liên minh bắt tay sống chung hoà bình.
Tương Vũ nghỉ ngơi một lúc, nhận thấy còn có một ngày nữa là phải đi làm trở lại, hắn bèn mang giấy bút và mực chu sa ra vẽ bùa.
Bùa vẽ không hề đơn giản, mười lá may ra Tương Vũ chỉ thành công có một, những bùa còn lại tuy không thể tận dụng tối đa nhưng cũng khá tốt, có thể phát huy bằng sáu mươi phần trăm bùa bình thường, nếu đối phó với ác linh thì không được chứ đối phó với mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cua-trai-cua-tuong-vu/2944203/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.