Bị Viêm Cốt hung hăng cười nhạo một trận, Tần Khai Dịch đen mặt buông tha ý tưởng mang đi cái gì. Hắn nên biết Viêm Cốt nhỏ mọn như vậy sao lại có thể để hắn tùy tiện lấy đi đồ vật của Tiết Hiền chứ, thật sự là quá ngây thơ rồi ( gào thét —ing).
“Bao lâu rồi ngươi không ăn?” Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, Tần Khai Dịch quay đầu nhìn về phía Thẩm Phi Tiếu đang đứng bên cạnh hắn, nhẹ giọng hỏi … Nếu hắn không đoán sai, từ khi Tàng Bảo Các xuất hiện, sau khi Thẩm Phi Tiếu rơi vào hoàng kim ốc chưa từng ăn qua thứ gì.
“Hai ngày.” Giọng nói Thẩm Phi Tiếu khàn khàn, hình như do không uống nước mà ra.
Nghe nói vậy, Tần Khai Dịch nhanh chóng lấy số thức ăn nước uống còn sót lại trong giới chỉ móc ra, đưa cho Thẩm Phi Tiếu.
Nhìn thức ăn đưa tới, Thẩm Phi Tiếu không cầm ngay. Hắn trầm mặc nhìn thoáng qua Tần Khai Dịch mới khàn khàn hỏi: “Vì cái gì?”
“Cái gì mà vì cái gì?” Tần Khai Dịch nhất thời không hiểu ý Thẩm Phi Tiếu.
“Vì cái gì lại tốt với ta như vậy? Ở trong này thức ăn nước uống rất trọng yếu. Ngươi đưa cho ta như vậy, còn ngươi thì sao?” Giống như con thú nhỏ bị chọc giận, giọng nói Thẩm Phi Tiếu bén nhọn làm Tần Khai Dịch đau đầu.
“Bởi vì …” Tần Khai Dịch rất muốn nói cho Thẩm Phi Tiếu biết … bởi vì ta là ích cốc a, ta không cần ăn cái gì hết. Mà nhìn ngươi đi, cái bộ dáng này muốn đi nhát ma người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336246/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.