Đường Sa Uẩn mang theo đội ngũ Ngôn Bộ Huyền vào Kiếm Lâm hiển nhiên không có ý tốt. Trên người nàng có Khuê Sát nên không sợ Kiếm Lâm thương tổn, Nhưng đám người Ngôn Bộ Huyền thì không có. Từ lúc bọn họ xâm nhập Kiếm Lâm, bánh xe vận mệnh đã định. Kiếm Lâm chi kiếm, kiến huyết phương hưu.
Kiếm trong Kiếm Lâm, không thấy máu không ngừng
Tay Tần Khai Dịch vẫn dán lên viên gạch, ma khí trong cơ thể không ngừng tuôn chảy vào viên gạch. Hiện tại, hắn không có tâm tư quản việc này mà dồn chú ý vào đoàn người Đường Sa Uẩn trên vách tường.
Không biết có người quan sát mình, sau khi Đường Sa Uẩn tiến vào Kiếm Lâm liền trở mặt, cười một cái làm lòng người lạnh sống lưng. Nàng đứng trước mặt Ngôn Bộ Huyền nói: “Ngôn công tử, ta rất cảm ơn ngươi đoạn đường trước, nhưng ta cũng đã trả thù lao tương xứng. Nếu đã vào trong Tàng Bảo Các nên dựa vào thực lực mà đi. Chi bằng chúng ta chia tay tại đây, mỗi người mỗi ngả. Công tử thấy sao?”
Không nghĩ tới Đường Sa Uẩn lại nói vậy. Ngôn Bộ Huyền nhướng mày, lộ ra biểu tình không tán thành: “Đường cô nương, vì sao nói thế?”
“Ngô… Đương nhiên, nếu ngươi không chết ở đây, ta cũng không để ý tiếp tục đồng hành với ngươi.” Đường Sa Uẩn cười như hoa như ngọc, mỹ mạo trên mặt lại che kín tâm tư ác độc bên trong: “Vậy … Ngôn công tử, chúc ngài may mắn.”
Nói xong, nàng phất tay nắm lấy một thanh kiếm đang lơ lửng trên không trung ném vào giữa trận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336247/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.