Theo dõi hồi lâu, Tần Khai Dịch khẳng định Đường Sa Uẩn chính là xuyên qua giả. Nhưng vấn đề lớn nhất lúc này không phải là Đường Sa Uẩn, mà là Thẩm Phi Tiếu không giống như trong nguyên tác đi theo đoàn người Ngôn Bộ Huyền vào Hưu môn.
Cái hùng hài tử kia rốt cuộc trốn đi nơi nào rồi? Tần Khai Dịch suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra, vì thế đành phải tạm thời buông tha vấn đề này. Trước hết đi theo Ngôn Bộ Huyền rồi tính tiếp.
Cơ quan thứ nhất dễ dàng vượt qua, Ngôn Bộ Huyền dẫn dắt đội ngũ đi tiếp. Không biết có phải cơ quan thứ nhất bị Ngôn Bộ Huyền dễ dàng phá mà mọi người cũng thả lòng *** thần. Đội ngũ vốn dĩ im ắng không tiếng động lại bắt đầu vang lên tiếng nói khe khẽ.
“Dừng.” Ngôn Bộ Huyền đột nhiên mở miệng nói. Họ dừng trước hành lang, hành lang này chỉ rộng có hai thước, chỉ cho phép hai người song song đi qua. Nếu địa phương hẹp tất dễ bị công kích. Nếu bọn họ bị vây tại đây rất có thể rơi vào cục diện bị động.
Nghĩ như vậy, Ngôn Bộ Huyền xoay người nói với Đường Sa Uẩn: “Đường cô nương, cô xác định hành lang này không có cơ quan?”
“Đương nhiên.” Không chút do dự trả lời, Đường Sa Uẩn tươi cười: “Chẳng lẽ Ngôn công tử đang hoài nghi ta?”
“Không dám.” Miệng tuy nói vậy, Ngôn Bộ Huyền vẫn hướng Đường Sa Uẩn làm tư thế mời: “Vậy xin mời Đường cô nương đi trước tham dò.”
“Cũng được.” Tựa hồ hoàn toàn không thèm để ý đến thái độ Ngôn Bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336245/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.