Đêm.
Trong phòng riêng, bà Hằng ngồi trên ghế sofa khoanh tay trước ngực nhìn người con gái trước mặt. Ánh mắt hiện rõ sự giận dữ, gương mặt cau có tới khó chịu. Ngữ điệu gắt gỏng vang lên:
- Tôi giúp cô nói dối thằng Phong, giúp cô làm vợ nó không phải để cô ăn không ngồi rồi làm con bù nhìn trong nhà.
Đối diện với sự tức giận của bà, Yến Như chỉ biết cúi gằm mặt xuống, hai tay đan xen vào nhau. Cô ta cắn chặt môi mình, trong lòng không khỏi cảm thấy hỗn loạn. Cô ta lắp bắp:
- Con thành thực xin lỗi mẹ!
- Cứ làm chuyện gì sai rồi xin lỗi thì sẽ được giải quyết vấn đề à?
- Dạ... con...
- Con, con cái gì? Cô làm ăn kiểu gì mà đến việc thằng Phong làm giám đốc công ty cũng không biết.
Yến Như miệng câm như hến không nghĩ ra được lời nào để bao biện cho sự thiếu sót của mình. Mặc dù hiện tại cô ta đang đóng giả làm vợ Đình Phong nhưng mọi động thái của anh, cô ta đều không biết. Đã ba hôm kể từ khi xuất viện, hai người chỉ nằm chung một chiếc giường, chung một cái chăn và chung một căn phòng. Ngoài ra không có bất kỳ hành động đi quá giới hạn nào. Tuy chỉ là giả nhưng Đình Phong đối với Yến Như rất tốt. Anh luôn hỏi han, quan tâm hành động đầy ôn nhu dịu dàng. Yến Như cứ chìm đắm trong sự nồng nàn đó mà quên mất nhiệm vụ, bỏ quên luôn cả ý định lấy tiền của Trần gia. Suy nghĩ dần thay đổi, Yến như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020691/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.