- Làm y tá riêng của tôi.
- Hả???
Giai Tuệ tròn xoe mắt ngạc nhiên, trái tim bắt đầu đập loạn như muốn phá tan lồng ngực nhảy ra bên ngoài. Hai tai cô ù đi, đầu óc mụ mị nhất thời đứng hình vài giây. Phải mất đến một lúc sau mới đáp lại:
- Sao bỗng nhiên anh lại muốn tôi làm y tá riêng?
- Như tôi nói rồi đấy, mặc dù đã được xuất viện nhưng sức khỏe vẫn cần theo dõi thêm. Công việc ở công ty khá bận rộn tôi không thể thường xuyên đến bệnh viện được vì thế cần một người ở bên cạnh chăm sóc sức khỏe.
- Nhưng... anh vẫn có thể nhờ người khác?
- Tôi không tin tưởng những người đó. Mà, Cô nói như vậy có phải muốn từ chối không? Tôi chỉ đưa ra lời đề nghị nếu như không muốn thì có thể...
- Không! Tôi sẽ làm, tôi sẽ làm y tá riêng của anh.
Giai Tuệ vội vàng đồng ý ngay. Cơ hội tốt để được gần anh trai mình hơn nữa có thể điều tra rõ về vụ việc năm xưa thì tội gì không làm. Mặc dù chuyên ngành của cô không phải y tá nhưng nếu học cái cơ bản thì có thể qua mắt mọi người trong một thời gian.
Thấy Giai Tuệ đồng ý, hai mắt Đình Phong sáng rực lên như thể vừa đạt được thứ gì. Anh quay đầu nhìn ra bên ngoài, bây giờ cũng đã sập tối trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng. Anh nhìn cô, hỏi:
- Trời cũng đã tối. Nếu cô không phiền có thể đi ăn cùng tôi được không?
Giai Tuệ nhìn ra bên ngoài, lưỡng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020690/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.