Những âm thanh ghê tởm đó không ngừng phát ra, Nhã Tịnh đứng đối diện cánh cửa gỗ. Tay nắm chặt khay đựng đến nỗi đỏ ửng lòng bàn tay, nước mắt cô rơi lã chã còn có vài giọt rơi xuống tay. Có nằm mơ cô cũng không ngờ tới việc Đình Phong lại là người như vậy. Những lần thấy anh vui vẻ với Yến Như hay tay trong tay cùng người con gái khác, cô tự nhủ là do anh mất trí không nhớ ra cô là ai nên mới như vậy. Nhưng lần này thực sự đã chạm tới giới hạn. Lý do mất trí nhớ không thể dùng hết lần này đến lần khác để bao biện cho những việc anh làm. Cô yêu anh là thật, chịu đựng mọi thứ từ việc bị đuổi khỏi công ty, chấp nhận làm giúp việc thay vì danh phận một người vợ. Điều đó không có nghĩa cô cũng phải chấp nhận chuyện chồng mình lên giường với người phụ nữ khác. Bản thân cô đã từng chịu đựng cảnh tượng này trong quá khứ, khi thấy mẹ mình đau khổ chứng kiến bố ngoại tình. Tất cả mọi lỗi lầm cô đều có thể tha thứ nhưng việc này thì không.
Nhã Tịnh ngẩng đầu lên cố ngăn nước mắt lại, sụt sịt vài tiếng rồi quay người rời đi. Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong gian nhà tối. Mọi thứ đều chìm dần vào tĩnh lặng chỉ có âm thanh của kim đồng hồ cùng tiếng khóc nghẹn ngào phát ra trong căn phòng nhỏ. Nhã Tịnh thu mình lại, hai tay ôm gối, ánh mắt thấm đẫm nỗi buồn nhìn về di ảnh của mẹ. Thanh âm nơi cuống họng mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020692/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.