Sau một hồi nói chuyện với bác Long, Nhã Tịnh cũng bình tĩnh hơn. Cô suy nghĩ mọi việc một cách thấu đáo và giữ bản thân bình tĩnh. Tạm thời, cô phải sống trong nhà dưới thân phận là người giúp việc để có cơ hội được gần Đình Phong và giúp anh lấy lại trí nhớ.
Nhìn đồng hồ đã đến gần giờ cơm, Nhã Tịnh xắn tay áo phụ bác Long dọn dẹp. Những công việc này đối với cô không hề khó khăn thậm chí còn dễ dàng hơn khi giải quyết các vấn đề ở công ty. Bởi cô đã quen với chúng từ nhỏ. Kể cả khi về Trần gia làm dâu, tuy không phải động tay động chân tới mấy thứ này nhưng cô vẫn không quên những gì đã trở thành thói quen.
Hì hục cả buổi cuối cùng cũng xong. Nhã Tịnh nhìn thành quả trước mắt mà thở phào nhẹ nhõm. Bỗng, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên. Thấy bác Long chuẩn bị đi ra ngoài, cô vội lên tiếng:
- Bác để cháu ra mở cho!
- Vậy phiền cháu.
Nhã Tịnh mỉm cười rồi nhanh chân chạy ra mở cửa. Niềm vui chưa được bao lâu đã vội tắt khi cô nhìn thấy người đứng trước mặt.
- Con chào mẹ!
Nhã Tịnh cúi đầu kính cẩn khi thấy mẹ chồng. Bà Hằng chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, trực tiếp đi vào. Yến Như nhếch mép khinh thường rồi nhanh chóng đi theo sau bà.
Bà Hằng và Yến Như từ bên ngoài bước vào, hai tay mỗi người đều cầm rất nhiều túi đồ. Nhìn sơ qua cũng biết bọn họ vừa mới đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại. Số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020684/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.