Sau lần nói chuyện với Giai Tuệ, Chí Viễn không trở về nhà mà tới biệt thự của mình để sống. Những ngày qua mặc dù trong công ty có nhiều thay đổi nhưng vẫn không làm hắn để tâm. Suy nghĩ thật kỹ những lời Giai Tuệ nói, Chí Viễn quyết định xét nghiệm ADN của hắn và ông Phú. Mặc dù nhiều lần tự phủ nhận nhưng đâu đó trong đầu hắn vẫn nảy lên ý định này.
Nghĩ là làm Chí Viễn lái xe đến bệnh viện Bác Ái. Suốt quãng đường đi hắn không hề đán đo do dự, nếu như hắn không phải con ruột của ông Phú thì cũng chẳng sao bởi hiện giờ ông không thể tỉnh dậy. Mất gần 30 phút lái xe, Chí Viễn cuối cùng cũng đến bệnh viện.
Hắn đến phòng tìm bác sĩ phụ trách của ông Phú. Đứng trước cửa, chần chừ rất lâu hắn mới đưa tay lên gõ.
- Mời vào!
Từ bên trong phòng vọng ra giọng nói của một người đàn ông. Được sự cho phép, Chí Viễn mới bước vào.
Vừa nhìn thấy hắn, bác sĩ trưởng khoa buông vội cây bút trên tay xuống khẩn trương đứng dậy đón hắn.
- Cậu Viễn! Mời cậu ngồi.
Mặt hắn không một chút cảm xúc. Trước lời nói đó của bác sĩ chỉ gật đầu một cái trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Bệnh viện này được Trần gia hỗ trợ rất nhiều nên nào có y bác sĩ nào thấy hắn mà không chào hỏi.
Bác sĩ Trọng nhìn Chí Viễn nở một nụ cười, niềm nở hỏi:
- Không biết hôm nay cậu Viễn tới đây tìm tôi có chuyện gì không?
Chí Viễn ngồi vắt chéo chân hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020685/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.