Đối diện với Giai Tuệ, Chí Viễn im lặng không nói được lời nào. Cho dù hắn có giải thích ra Sao cô vẫn không tin những gì hắn nói. Vụ tai nạn xảy ra quá bất ngờ, ngay khi nhận được tin báo hắn còn không tin vào những gì mình nghe thấy. Việc xảy ra một năm trước đối với Đình Phong, Chí Viễn thừa nhận là do hắn. Còn sự việc lần này hoàn toàn không phải.
Sự im lặng lúc này của Chí Viễn, khiến Giai Tuệ càng tin vào điều mình nghĩ. Cô giữ khoảng cách với hắn, ánh mắt chứa đầy hận thù:
- Đừng đến tìm tôi và cũng đừng làm hại đến anh trai tôi nữa. Chúng ta đã kết thúc rồi.
Khóe môi hắn nở một nụ cười đầy chua chát:
- Anh trai? Làm gì có anh em nào lại thân thiết giống đôi tình nhân như vậy? Anh thấy em yêu anh trai mình thì đúng hơn.
- Anh đang nói điều xằng bậy gì vậy? Làm sao tôi có thể yêu anh trai mình được?
- Em đừng nói em là em gái của Đình Phong. Vậy bằng chứng nào chứng minh điều đó? Hãy tất cả đều là do em địa là để được gần nó hơn? Anh và Đình Phong là anh em cùng cha khác mẹ. Xét theo lý, em cũng là em gái của tôi. Em gái mà lại đi ngủ với anh trai mình? Nực cười!
Giai Tuệ đứng hình trước những lời Chí Viễn nói ra. Cô không hiểu trong đầu hắn bây giờ đang có những suy nghĩ điên rồ gì. Nhưng bản thân cô có thể chắc chắn, Đình phong là anh trai ruột của cô.
- Sao? Cứng họng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020683/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.