- Bác sĩ nói vậy là sao? Mất trí nhớ tạm thời!
- Phải! Đây chính là di chứng sau khi xảy ra tai nạn.
Nhã Tịnh trố mắt nhìn vị bác sĩ theo dõi chính của Đình Phong mà không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình. Cô sốt sắng hỏi tiếp:
- Nhưng không phải bác sĩ nói anh ấy sẽ ổn sao?
- Vụ tai nạn khiến cậu ta bị thương không quá nghiêm trọng. Không phải cậu ta vẫn tỉnh dậy đó sao? Cậu Phong bị va chạm mạnh ở vùng đầu đến hai lần nên việc mất trí nhớ tạm thời rất dễ xảy ra.
- Vậy... tôi phải làm thế nào để giúp anh ấy hồi phục?
- Cô có thể gợi cho cậu ấy nhớ về những kỷ niệm trọng quá khứ. Nếu có tác nhân chắc chắn sẽ có thay đổi. Có điều tôi phải nhắc nhở.
- Bác sĩ nói đi ạ!
- Đừng vì nôn nóng mà vội vàng làm mọi chuyện. Vết thương của cậu Phong bị va chạm đến hai lần, nếu cố gượng ép nhớ lại sẽ để lại biến chứng. Sức khỏe vẫn là trên hết.
Nhã Tịnh không đáp chỉ gật đầu hiểu ý. Nói chuyện xong, cô đứng dậy rời đi.
Lê từng bước chân nặng nề dọc dãy hành lang dài, Nhã Tịnh vô thức đi đến phòng bệnh của Đình Phong. Từ bên ngoài nhìn vào thông qua ô cửa kính nhỏ, cô thấy Đình Phong và Yến Như đang nói chuyện rất vui vẻ. Hành động cân cần, nụ cười dịu dàng ấy đã lẽ phải dành cho cô mới đúng. Vậy mà giờ đây cô phải đứng bên ngoài, tận mắt chứng kiến cảnh tượng hạnh phúc của chồng mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020682/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.