Chí Viễn đứng trước cửa phòng chủ tịch với dáng vẻ lo lắng. Hiếm khi nào hắn thấy ông gọi hắn vào giờ này nên trong lòng có chút bất an. Hắn tự trấn an bản thân rồi vặn tay nắm cửa bước vào bên trong với thái độ bình ổn.
Căn phòng rộng lớn, mùi quế lan tỏa khắp nơi cùng với màu sắc trầm mặc của gỗ càng khiến bầu không khí trở nên tinh lặng. Chí Viễn bước đến bàn làm việc, cúi đầu trước bố mình.
- Bố cho gọi con!
Ông Phú tay cầm tài liệu, đôi mắt trắng đục vẫn đăm chiêu không để tâm đến xung quanh hoặc cũng có thể đã nghe thấy nhưng không đáp lại. Chí Viễn cảm nhận được điều chuyện không tốt liền im lặng chờ đợi. Thời gian cứ vậy mà trôi đi, từng giây trôi qua đối với hắn đều rất căng thẳng.
Khoảng chừng hơn 10 phút sau mới thấy ông Phú lên tiếng:
- Con biết bố gọi con đến đây để nói về việc gì không?
- Con không biết.
- Đã dành nhiều thời gian như vậy mà vẫn chưa đoán ra được sao?
- Chuyện này...
- Bố cho con thêm 5 phút nữa. Hãy nghĩ thật kỹ về những gì mình làm.
Lời ông Phú nói khiến hắn chết lặng.
Những việc hắn đã làm sao?
Rốt cuộc thì hắn đã gây ra chuyện gì khiến ông không hài lòng?
Những bản hợp đồng gần đây, hắn đều giải quyết rất tốt. Hậu quả thiệt hại lần trước đã được khắc phục. Vậy thì còn chuyện gì khác?
Trong đầu hắn bỗng xuất hiện một suy nghĩ, dòng suy nghĩ ấy vội lóe lên rồi nhanh chóng biến mất. Sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020678/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.