- Vợ “ăn” sạch anh rồi, vợ phải chịu trách nhiệm với anh đi!
Nhã Tịnh trố mắt ngạc nhiên nhìn người chồng ngốc đang khóc lóc đòi quyền lợi. Cô có nghe nhầm không vậy? Anh đang trách móc cô vì chuyện tối qua hay sao? Hôm qua nếu không phải cô giúp anh thoát khỏi Yến Như thì giờ anh đã nằm ở phòng cô ta rồi. Người nên khóc phải là cô mới đúng. Đêm qua, rõ ràng cô là người bị trúng thuốc nhưng lại bị anh hành đến tận sáng. Mới chợp mắt chưa được bao lâu, đã bị đánh thức bởi tiếng khóc. Cơn đau từ hạ thân truyền đến khiến cô chẳng thể cử động nổi, cô còn chưa trách anh đã đành.
- Vợ nói gì đi chứ? Vợ tính bỏ anh đúng không?
- Ai nói em sẽ bỏ anh?
- Thì... anh thấy trên phim, người ta cũng thế này này rồi bị bỏ. Vợ đừng bỏ anh!
Mới sớm ra đã gặp cảnh dở khóc dở cười, ai ăn ai chứ? Chẳng phải đêm qua anh là người hùng hổ nhất sao? Thậm chí anh còn hại cô đến nỗi không đi được, vậy mà bây giờ lại đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu cô. Nhã Tịnh hít một hơi thật sâu, nhún vai giải thích:
- Được rồi, em sẽ không bỏ rơi anh nên đừng khóc nữa.
- Vợ nói thật không đấy?
- Thật! Bỏ rơi anh, em chỉ lỗ chứ đâu lãi.
Nghe cô nói, anh vui vẻ cười tít mắt lại. Khi nãy anh còn sợ cô “ăn” sạch mình rồi không chịu trách nhiệm. Bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
- Phong!
Cô bất ngờ gọi tên, anh ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020677/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.