Chí Viễn vòng tay qua ôm chặt lấy Giai Tuệ. Hắn tựa đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít lấy mùi hương giống như một đứa trẻ đang làm nũng.
- Tôi không muốn em nhắc đến nó nữa.
- Anh ấy có tên đàng hoàng.
- Vậy thì em cũng thay đổi cách xưng hô với tôi đi, đến lúc đó tôi sẽ thay đổi.
- Được, tùy anh.
Chí Viễn mỉm cười. Không phải nụ cười đắc thắng khi giành đạt được mục đích cũng không phải gắng gượng để cười. Hắn thực sự cười với cô, nụ cười dịu dàng dành cho người con gái hắn yêu.
- Đừng làm hại Đình Phong nữa. Tôi... à, em không muốn nhìn thầy anh mình bị thương.
- Em lo cho anh ta, còn tôi thì sao?
- Anh có thể tự lo cho bản thân mình được. Vụ tai nạn một năm trước, em đã nhắm mắt bỏ qua cho anh. Nếu lần này anh còn động đến Đình Phong một lần nữa, anh sẽ không còn thấy mặt em đâu.
Chí Viễn im lặng không đáp. Hắn biết nói gì trong lúc này bây giờ, hắn không muốn làm mất người hắn yêu nhưng hắn cũng không thể dễ dàng buông tay. Bên hận, bên tình hắn không thể đưa ra lựa chọn.
Hắn đưa mắt nhìn Giai Tuệ, bỏ qua việc phải lựa chọn hắn nhanh chóng hôn cô chiếm trọn đôi môi anh đào đỏ mọng. Giai Tuệ đánh mạnh vào vai hắn, hơi thở cô ngày một yếu dần bởi sức lực của hắn. Mãi đến khi chán chê, hắn mới buông tay.
Giai Tuệ lừ mắt nhìn Chí Viễn:
- Anh điên hả? Đây là công ty đấy!
- Còn đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020676/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.