- Tôi cho phép.
Giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ phía sau. Cả ba người đều cùng nhau quay lại. Hóa ra giọng nói ấy là của bà Hằng mẹ chồng cô. Sự xuất hiện của bà khiến cô lo lắng bởi gánh nặng mẹ chồng nàng dâu lại đè lên đôi vai gầy. Mấy hôm trước, cô nghe được tin bố mẹ chồng cô đã về nhưng phải đến tận ngày hôm nay cô mới thấy mặt.
Nhã Tịnh cúi đầu kính cẩn, lễ phép chào hỏi:
- Dạ! Mẹ mới về!
Đình Phong cũng vội chào bà.
- Con chào mẹ!
Bà liếc nhìn hai người một lượt rồi lướt ngang qua không thèm đáp lại lấy một tiếng. Ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sofa, bà Hằng thở dài một tiếng:
- Tôi là người thuê cô ta vào đây làm. Cô có ý kiến gì sao?
Nhã Tịnh lắc đầu:
- Không ạ! Con tưởng cô ta tự tiện vào đây nên mới hỏi.
- Ở trong Trần gia này, ngoài cô ra còn ai tự tiện nữa. Tôi phải thuê thêm người giúp việc để về nhà làm việc chứ dâu con không phụ giúp được gì. Đấy! Mẹ chồng nó về mà nó có thèm rót cho một cốc nước đâu.
- Dạ, con vô ý quá! Mẹ để con vào lấy.
- Thôi thôi, tôi chẳng dám phiền cô. Không người ngoài nhìn vào lại bảo mẹ chồng hạch sách, làm khó con dâu. Có trách thì trách tôi vô phúc có đứa con dâu như cô.
Nhã Tịnh im lặng không hó hé nửa lời, Yến Như đứng bên cạnh chứng kiến cảnh cô bị mắng thì lòng hả hê vô cùng. Cuối cùng thì trong nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020675/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.