Sau khi Gia Tuệ rời đi, Đình Phong cũng nhanh chóng đến văn phòng chủ tịch. Anh không suy nghĩ quá nhiều về tờ giấy cô để lại trong túi áo mình mà vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Đứng trước văn phòng, anh hít một hơi thật sâu lấy tinh thần rồi đưa tay lên gõ cửa. Dù đây không phải lần đầu tiên, anh gặp bố ở công ty nhưng anh vẫn lo bản thân làm phiền ông khi đang làm việc.
Từ bên trong vọng lại giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.
- Mời vào!
Được sự cho phép, Đình Phong đẩy cửa bước vào. Anh đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi thấy bố mình đang chăm chú với tập tài liệu sau bàn làm việc. Cũng đã hơn ba tuần anh chưa gặp bố, trông ông gầy đi chút ít. Bố anh là một người cuồng công việc phần lớn thời gian đều ở công ty. Nếu có về nhà thì cũng vào giữa khuya nên hai bố con không có nhiều thời gian dành cho nhau. Có điều ông rất thương anh, khi Nhã Tịnh chưa về Trần gia, ông thường xuyên đưa anh đến công ty cũng làm việc và nói chuyện. Tuy không giúp được gì cho ông nhưng anh vẫn cảm thấy đỡ cô đơn hơn khi ở một mình trong căn biệt thự to lớn.
Đình Phong cẩn thận bước gần về chỗ ông, nhẹ nhàng cất tiếng:
- Con chào bố!
Nghe tiếng anh, Ông Phú hạ tập tài liệu xuống đưa mắt nhìn rồi mỉm cười:
- Đến rồi à? Vợ con đâu? Sao hai đứa không đi cùng với nhau?
- Vợ con đi họp rồi chỉ có con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020679/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.