Căn phòng tĩnh lặng, giọng anh không quá lớn nhưng đủ để cô nghe rõ từng chữ. Nhã Tịnh theo phản xạ lập tức quay người lại tiến gần đến phía anh, hỏi:
- Phong! Anh vừa nói gì vậy?
Anh vẫn trùm chăn kín mít không đáp. Hành động của anh càng khiến cô thêm tức giận.
- Anh mau ngồi dậy nói chuyện với em.
- Không!
- Ngồi dậy mau lên.
Lần này cô không kìm nén được cảm xúc mà thuận tay hất tung chiếc chăn trên người anh sang một bên. Lúc này, Đình Phong mới ngồi dậy quay mặt đối diện với cô đầy giận dỗi:
- Vợ đang làm gì thế hả?
- Câu này em hỏi anh mới đúng! Khi nãy anh nói là là gì?
- Anh không nói gì hết.
Rõ ràng, anh đang cố tình lảng tránh cô. Hành động, thái độ này chẳng lẽ cô lại không nhìn thấu?
Đình Phong nghiêng người đưa tay với lấy chiếc chăn dưới đất thì bị cô ngăn lại. Nhã Tịnh vứt nó sang một bên, ngồi xuống kế bên anh trực tiếp vào thẳng vấn đề:
- Anh bị gì vậy? Không phải khi nãy anh vẫn còn vui vẻ với em sao?
- Vẫn bình thường.
- Bình thường? Thái độ này mà gọi là bình thường? Nếu có chuyện gì, làm ơn nói cho em đừng cư xử như vậy, được không?
Đình Phong quay mặt sang hướng khác, bầu không khí cứ vậy mà chìm dần xuống. Nhã Tịnh không hề hối thúc, cô chọn cách im lặng để chờ đợi câu trả lời từ anh. Mọi chuyện đều có thể giải quyết, chỉ sợ người trong cuộc không muốn nói ra để giải quyết nó.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020671/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.