Câu nói của Chi Viễn khiến cô hoảng hốt. Hắn siết chặt lấy eo cô, hơi thở ấm nóng thì thầm bên tai:
- Tôi muốn cho mọi người thấy chị dâu và em chồng đang làm chuyện không đúng đắn.
- Cậu bị điên sao? Mau buông tôi ra.
- Phải! Tôi điên nên mới yêu chị, tại sao chị lại đồng ý lấy thằng anh ngu ngốc của tôi hả?
- Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu. Buông ra!
Cô càng vùng vẫy, hắn càng làm tới. Nhã Tịnh hoảng hốt nhìn xung quanh, nếu để ai bắt gặp cảnh tượng này cô chẳng còn mặt mũi nào ở lại Trần gia thậm chí còn bị đuổi ra khỏi đây. Tự trấn tĩnh bản thân, Nhã Tịnh dùng hết sức lực đẩy Chí Viễn ra khỏi người, tiện tay tặng hắn một cái bạt tai.
Năm ngón tay hằn trên mặt hắn, vừa đau vừa rát. Hắn đưa tay lên sờ mặt, cô đúng là ra tay rất mạnh. Đây là lần đầu tiên có một người phụ nữ đám đánh hắn như vậy.
- Cậu! Tốt nhất nên biết giữ tự trọng.
Chí Viễn nhoẻn miệng cười:
- Tại sao tôi phải giữ tự trọng với người mình yêu.
- Cậu điên rồi. Tôi là chị dâu của cậu đấy!
- Chị dâu thì sao? Đâu có luật nào cấm không được yêu chị dâu, với lại chị lấy anh tôi đâu phải vì yêu.
Nhã Tịnh im lặng không đáp, cô không muốn đôi co với một tên không lý lẽ như Chí Viễn. Đây không phải lần đầu tiên hắn giở trò đồi bại với cô. Ngay từ lúc bước chân vào Trần gia làm dâu, ánh mắt hắn nhìn cô đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020670/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.