Cô có nghe nhầm không vậy? Anh đang chê ngực cô nhỏ lại còn dám khen người phụ nữ khác trước mặt cô nữa chứ.
Nhã Tịnh kìm nén sự tức giận vào bên trong, ngay lúc này đây cô chỉ hận không thể đánh anh vào cái để anh tỉnh ra. Đến khi đó, cô sẽ không khó thở vì áp lực mà sẽ lên cơn đau tim vì mấy lời ngây ngô của anh chồng ngốc. Khĩ nãy cô còn tức ngực còn bây giờ cô tức trong lòng, tức đến nỗi chỉ muốn xả hết ra bên ngoài.
Cô nắm chặt lấy cổ tay anh, nghiến răng gằn giọng:
- Anh vừa nói cái gì? Nói lại em nghe!
- Anh nói ngực của cô thư ký to hơn. Anh tưởng bị thương thì chỗ bị đau phải sưng lên chứ, không ngờ nó cũng làm cho xẹp xuống hả?
Đình Phong ngây thơ hỏi lại mà không hề biết bản thân vừa gây ra chuyện gì. Nhã Tịnh cười nhạt, hất tay anh ra khỏi người mình rồi đứng dậy tiến đến chỗ đặt thức ăn.
Anh ngơ ngác nhìn theo cô, vội đi theo hỏi:
- Không phải vợ nói mình bị đau sao? Đang đau không được tự ý đi lại đâu.
- Giờ hết đâu rồi. Đói, muốn ăn cơm!
- Thế để anh đút cho vợ nhé.
- Khỏi cần! Tôi tự làm được, anh đi mà tìm cô thư ký của anh mà chăm sóc.
Dứt lời, cô ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng cầm bát cơm lên mà ăn trước. Anh ngồi xuống kế bên cô nhưng lại cô lại quay mặt sang chỗ khác. Suốt bữa ăn, cô không nói với anh một lời. Nhiều lần anh khều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020672/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.