Nghe sáu từ “tôi đang ở khách sạn chờ cô ấy” thì Chiến cười buồn. Có lẽ số trời đã định họ sinh ra để ghép thành đôi nên dù trước đấy cố coi như không quen biết thì khi có sợi dây liên kết là bé Tôm sẽ càng xích lại gần hơn mà thôi. Vậy nếu đã là nhân duyên thì người mang danh bạn thân như cậu nên thật lòng chúc phúc sẽ hợp lý hơn.
– Tôi biết rồi! Vậy trưa nay gặp lại!
– Ok!
Cũng bởi đã trót lỡ dành tình cảm cho Nhi rồi nên Tuấn Anh đành nói dối bạn thân của mình, có chút xấu hổ khi phải dùng hạ sách này nhưng tình yêu mà, lý trí làm sao thắng được con tim, tình bạn thì cũng đứng sau tình yêu một bước thôi…
Nhi sau khi xem xét một lượt hai nhà hàng trên này thì cũng tới giờ trưa, nhớ hẹn với hai anh em Thanh Tuyền nên cô vội ra ngoài bắt taxi đi đến đó nhưng vừa ra tới cửa đã trông thấy xe của Tuấn Anh đỗ chờ từ bao giờ thì cô ngạc nhiên hỏi:
– Anh… Anh đã giải quyết công việc xong rồi sao?
– Ừ! Xong rồi!
– Nhanh vậy á?
– Ừ. Em cũng xong thì đi ăn cơm thôi! Anh đói bụng rồi!
– À… Vâng.
Tuấn Anh khởi động xe rời đi nhưng không thấy Nhi nói là đi ăn ở đâu nên anh chủ động chọn một địa điểm thì Nhi lúc này mới nói tên nhà hàng mà cô và Thanh Tuyền đặt trước.
– Đến nhà hàng Hoa Sen đi!
– Em đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611472/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.