Bảo An ôm cháu trai cưng nựng rồi ghé vào tai thì thầm to nhỏ mấy câu thì thằng bé ngay lập tức tuột khỏi người cô chạy lại chỗ Tuấn Anh kéo tay mè nheo:
– Bố ơi? Tôm muốn ngồi với bố ạ!
– Ừ. Lại đây bố bế nào!
– Con muốn mẹ ngồi cùng chúng ta nữa ạ!
Hạ Trâm không muốn Nhi ngồi bên cạnh Tuấn Anh nên giả vờ cười nói với Tôm:
– Tôm ngồi đây với bố cũng được chứ sao?
– Không. Cháu muốn bố ngồi cùng mẹ cơ ạ!
– À…
Hạ Trâm cay lắm nhưng vì giữ hình tượng với Tuấn Anh nên cố kiềm chế, cười gượng thì Bảo An nhanh miệng nói xen vào:
– Anh! Chị Hạ Trâm cũng như người nhà mình rồi chắc không để tâm chuyện thằng bé mè nheo đâu. Em nói thế phải không chị Trâm?
– Ừ, đúng rồi!
– Vậy, chị không ngại em chuyển chỗ cho anh trai qua ngồi với chị chứ?
– Được mà!
Mặc dù trong lòng tức tối nhưng cô ta vẫn phải mỉm cười đáp lại Bảo An và làm ra vẻ vô tư không chấp trẻ con. Tuấn Anh hiểu ý em gái đang giúp mình nên anh ung dung bế con đi qua chỗ Nhi ngồi xuống và sau đó vẫn là cô em gái Bảo An cầm chịch cuộc vui:
– Cả nhà ăn thôi ạ! Món lên hết rồi! Chị Trâm! Chị cứ tự nhiên nhé!
– Chị cảm ơn!
Hạ Trâm không muốn bị thất bại bởi một đứa trẻ con và cô nhóc đang học cấp ba, không được ngồi cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611473/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.