Trân Nam Phương nghe vậy lập tức tinh thần tỉnh táo, thân thể nghiêng ra đăng trước chống lên bàn: “Anh mau nói!”
“Tần Anh Huy chết rất kỳ lạ, anh ta biết rõ trời mưa đường trơn trượt lại còn chạy đến gần núi Châu Thới, không phải đầu anh ta bị Thanh Hoa đánh choáng váng thì chính là bị ai đó gọi đi.”
“Liên quan gì đến Thanh Hoa?” Trần Nam Phương nhíu chặt lông mày: “Tôi nghĩ rằng anh bị ngu rồi, toàn nói hươu nói vượn!”
Thế mà Ôn Tứ Hiên lại nở nụ cười: “Xem ra sau này tôi không thể gọi cô là con cừu nhỏ rồi.”
“… Tôi có tên của mình!” Cô trừng mắt liếc anh ta một cái rồi lại kéo chủ đề về: “Vậy anh có tra được là ai gọi anh †a đi không?”
“Tôi mà tra được là tôi đã tự tiến cử mình thành cục trưởng cục cảnh sát rồi.”
Trần Nam Phương im lặng, người này vấn không thể nói chuyện đàng hoàng được: ‘Cho nên đây chính là thứ gọi là thu hoạch của anh đó hả?”
“Tân Anh Huy từng đánh bạc ở nước Nga, thiếu nợ tiền đánh bạc là một ngàn bảy trăm năm mươi nghìn tỷ!”
“Cái gì?” Cô quát lên: “Thiếu nợ đánh bạc một ngàn bảy trăm năm mươi nghìn tỷ sao?”
Ôn Tứ Hiên lườm cô một cái: ‘Bình tĩnh, dù sao cô cũng không còn là em gái của anh ta, cô không cần thiết phải trả nợ thay anh ta.”
Trân Nam Phương tuyệt đối không có ý này, cô chỉ ngạc nhiên thế mà Tần Anh Huy lại đi đánh bạc, cô càng ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-bat-dac-di-cua-tong-tai/2518289/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.