**********
Khi mở hộp ra, Tiểu Hạ phát hiện đây là pháp khí mà Nguyễn Chiêm đã mang theo để đề phòng trường hợp “ngộ nhỡ”, trong lần tới thăm nhà cô đợt trước. Nghe nói sức mạnh của nó rất ghê gớm.
“Anh đưa thứ này cho tôi thì anh dùng cái gì?” Lần đầu tiên Tiểu Hạ cảm thấy bản thân có lẽ thật sự là một điều phiền toái.
“Hôm nay tôi chỉ đi thăm dò dưới đáy sông chứ không phải quyết một trận sống mái, tạm thời không cần đến. Vả lại, uy lực của nó đến đâu, vẫn còn là một ẩn số.” Nguyễn Chiêm dỗ Tiểu Hạ, rồi cầm lấy đồ, “Tôi đi đây, cô đừng chạy lung tung nhé! Nếu tò mò quá thì tắt đèn nấp trong bóng tối, yên lặng quan sát, chớ để ‘thứ đó’ cảm nhận được cô. Bất luận nhìn thấy gì, cũng tuyệt đối đừng chạy ra ngoài, kẻo cô có sợ chết khiếp cũng chả liên quan đến tôi đâu.”
Tiểu Hạ đưa mắt tiễn Nguyễn Chiêm đi ra khỏi phòng, rồi đóng cửa lại. Cô tắt đèn, đoạn nhoài người sau tấm rèm cửa sổ, nhìn trộm qua kính viễn vọng, tay vẫn ôm chặt cái hộp giấy. Lát sau, Tiểu Hạ trông thấy Nguyễn Chiêm thong thả đi đến bờ sông. Anh mặc đồ lặn xong xuôi, sau đó lặn xuống nước.
Bấy giờ, một đám mây đen che khuất mảnh trăng vốn cong cong như chiếc móc câu. Ngoài cửa sổ tối thui, ngay cả mặt sông yên tĩnh không gợn sóng, cũng lờ mờ toát ra hơi thở chẳng lành.
Tiểu Hạ thấp thỏm chờ đợi, thấy từng giờ trôi qua, đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng mà Nguyễn Chiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tru-ta/1747173/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.