**********
Dịch: Đỗ
***
Buổi tối, Vạn Lí gọi điện thoại tới.
“Hồi chiều tôi về phòng khám nhưng không tìm thấy cô, lại sợ cô đang bận với vụ án nên không dám gọi điện cho cô.” Anh ta nói, “Hôm nay thế nào?”
“Chẳng thế nào cả.”
“Sao ỉu xìu vậy? Đêm qua cô lại ngủ không ngon giấc à?”
“Vâng,” Thật ra, Tiểu Hạ vẫn bơ phờ suốt những ngày qua. Nhưng vì sợ lại gặp ác mộng, nên ngày nào cô cũng cảm thấy rầu ruột với việc lên giường đi ngủ. Hiện tại, cô đang cân nhắc xem, hay là dứt khoát đừng ngủ nữa.
“Cô đi tìm Nguyễn Chiêm chưa?” Vạn Lí thử dò hỏi, “Cô không quên anh bạn đó của tôi có khả năng ngoại cảm đấy chứ?”
“Anh có bạn bè có khả năng ngoại cảm nào thế hả? Tôi lại chỉ gặp mỗi người bạn rất thiếu đòn của anh thôi.” Vừa nhắc đến Nguyễn Chiêm, có ngọn lửa không tên chẳng biết từ đâu liền bùng lên, Tiểu Hạ lập từ chuyển từ trạng thái lừ đừ sang gần như nổi đóa.
“Xem ra, cô đã đi tìm hắn.”
“Hai lần rồi!”
“Tức là hắn không đồng ý giúp cô?”
“Anh biết rõ kết quả còn bảo tôi đi? Anh cố ý làm tôi khó xử phải không?”
“Này, cô nói cho có lý lẽ tí chứ! Tôi đã nói trước là hắn rất sợ phiền phức, nên nhiều khả năng là sẽ không đồng ý. Phải cái, tôi không ngờ cô lại tức giận. Hắn luôn được tiếng tốt trong lòng cánh phụ nữ mà.”
“Đó là những người phụ nữ không có mắt, còn tôi thì có. Thật ra, tôi đây là nhờ người ta giúp đỡ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tru-ta/1747160/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.