Nếu thời gian có thể xuyên không, đưa bà nội đến thời điểm hiện tại, chắc chắn sẽ trở thành một nữ thần vạn người mê, thế cho nên lúc tôi vừa nhìn vào trong ảnh, không ngờ lại có chút nghi hoặc, người này có phải bà nội mình hay không, dù sao hình tượng một người nông dân chân chất của ông nội cũng đã ăn sâu bám rễ vào trong lòng tôi, để hai người bọn họ đứng cạnh nhau, tôi cứ có cảm giác ông nội không xứng với bà nội.
Cuốn từ điển có tên là ‘từ điển học sinh’, thời gian xuất bản là bốn năm dân quốc (năm 1915),đã là thứ hiếm gặp, thật khó mà tưởng tượng, ông nội có thể gìn giữ cho đến bây giờ, nhìn được ra, sự yêu thương của ông nội dành cho bà nội, nhất định không có thứ gì so sánh nổi, nếu không, cũng không kẹp tấm ảnh trong cuốn từ điển, đặt ở đáy thùng gỗ.
Nhưng, mấy chữ viết sau ảnh là có ý gì?
‘Cửu Sư Bái Tượng, cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy rồi.’
Chẳng lẽ nói, ông nội và bà nội vẫn luôn đi tìm nơi này? Nhưng lúc đó, bọn họ tìm nơi này để làm gì?
Hơn nữa, còn có một vấn đề mấu chốt, bà nội tôi đâu? Bà đã đi đâu?
Lúc nhỏ tôi từng hỏi ông nội, mấy đứa bạn khác có bà nội, vậy tại sao tôi không có?
Lúc đó ông nội sẽ bế tôi lên, sau đó nhìn về ngọn núi xanh phía xa xa, nói với tôi, bà nội con đang ở một nơi rất xa, chờ con lớn, bà sẽ quay về.
Lúc đó tôi còn thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167438/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.