Tôi không biết Trần tiên sinh nhìn thấy gì trên chân tôi, mà lại có thể dọa ông ấy thành thế này, mặc dù lúc nhìn thấy ‘vạn chuột vái mộ’, Trần tiên sinh cũng không sợ tới mức té ngã xuống đất, chẳng lẽ, hai chân của tôi còn đáng sợ hơn ‘vạn chuột vái mộ’ sao?
Tôi đeo giày vào đi ra ngoài, muốn đỡ Trần tiên sinh đang lẩm bẩm dưới đất dậy, nhưng Trần tiên sinh lại đẩy tôi ra, một mình vào phòng, hơn nữa còn đóng sầm cửa lại, mặc kệ tôi gõ cửa thế nào, cũng không mở cửa cho tôi, còn nói, đừng gây ồn, để ông ấy một mình.
Tôi nghĩ, có lẽ ông ấy không muốn để tôi nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của mình, dù sao hình tượng của ông ấy trong lòng mọi người vẫn là một cao nhân, nếu như bị ai thấy bộ dạng sợ sệt, phỏng chừng đến mặt cũng không giữ được nữa.
Suy nghĩ hiểu điểm này, tôi liền kéo ghế ra sân ngồi tách hạt ngô, chỉ là vẫn chưa hiểu, Trần tiên sinh rốt cuộc đã nhìn thấy gì trên chân tôi?
Không lâu sau, bố mẹ tôi đã về, sắc trời cũng đã tối, bọn họ cùng ngồi xuống tách hạt ngô với tôi, tôi quay đầu nhìn thoáng qua phòng mình, phát hiện cửa phòng còn đóng chặt, tôi liền quay sang hỏi bố:
- Bố, sao trước nay chưa từng thấy mọi người nhắc tới bà nội con?
Bố tôi nói:
- Bà nội con mất sớm, bố cũng không có ấn tượng gì về bà.
Tôi lại nói, vậy mộ của bà nội đâu?
Bố tôi nói:
- Nghe bác cả con bảo, hình như mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167439/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.