Tôi nghe thấy tiếng nói của bà lão trong nhà, cả người chấn động, rất rõ ràng, bà lão này biết người gù lưng trong thôn, hơn nữa, có thể nghe ra từ trong lời nói, bà ấy không chỉ biết, mà ông Trường Nguyên cũng biết, nhưng vì sao ông Trường Nguyên lại không muốn nói cho chúng tôi biết cơ chứ?
- Ông già, ông không biết đó thôi, tôi vẫn còn nhớ rõ lắm.
Trong phòng lại truyền ra tiếng nói của bà lão.
Tôi còn chưa kịp hỏi bà lão một chút người bà lão nói là ai, đã thấy ông Trường Nguyên nhặt cái mẹt dưới đất lên, cầm làm vũ khí, đánh tới chỗ chúng tôi, thấy ông già đã thật sự nổi giận, không có biện pháp, cũng chỉ đành lui ra ngoài trước.
Ông lão đuổi chúng tôi ra tận ngoài sân, lúc này mới thở phì phò đứng bên trong khóa trái cửa, nhìn qua khe hở, tôi thấy rõ cái mẹt trong tay ông lão rơi xuống đất, cám gà trong cái mẹt vung vãi đầy dưới đất, tất cả đàn gà con đều ào tới tranh giành nhau, nhưng chỉ có một con gà con, đứng im tại chỗ, máy móc mổ lên mặt đất, ánh mắt vẫn như trước, nhìn tôi chằm chằm không nhúc nhích, giống như, ở trong mắt nó, tôi còn tràn đầy hấp dẫn hơn so với đống cám gà kia.
Thời khắc cuối cùng ông lão đóng cửa lại, còn chỉ tay vào mũi tôi mắng:
- Thằng kia, bản thân mày đã sắp người không ra người quỷ không ra quỷ rồi, vẫn còn thời gian quan tâm chuyện người khác? Nhà tao không thích mày, sau này mày đừng đến nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167437/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.