Ngay cả giày tôi còn chưa kịp đeo, đã bị bác cả lôi ra khỏi phòng, tôi quay đầu lại gọi một tiếng Trần tiên sinh, nhưng ông ấy không trả lời, nằm đưa lưng về phía tôi, hình như đã ngủ say như chết. điều này khiến tôi cảm thấy rất kỳ lạ, ngày thường chỉ cần có ‘gió thổi cỏ lay’ Trần tiên sinh sẽ lập tức bừng tỉnh, vì sao hôm nay lại ngủ ngon lành thế? Chẳng lẽ là bởi vì lúc trước đã bị thương quá nặng?
Nếu thật là như vậy, vậy tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi thử vùng ra khỏi tay bác cả, nhưng lại phát hiện mình căn bản không khỏe bằng bác cả, dù sao, bác cũng đã làm ruộng nhiều năm, còn tôi, nhiều nhất cũng chỉ có thể cầm cái bút vẽ tranh lên sách, căn bản không cùng ‘đẳng cấp’.
Tôi muốn đánh thức bác cả, nhưng tôi đã từng nghe nói, không thể trực tiếp đánh thức người mộng du, nếu không sẽ xảy ra chuyện, hơn nữa, bác cả cũng không phải mộng du bình thường, càng không được gọi dậy.
Tôi ghé vào vách phòng của bố mẹ gọi vài tiếng, muốn đánh thức bọn họ, nhưng vẫn không có phản ứng, lẽ nào, hôm nay bọn họ ngủ rất say? Tôi không tin đây là chuyện trùng hợp, nhất định có vấn đề.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ nào, trong chốc lát tôi chưa thể nghĩ ra.
Sau khi bác cả kéo tôi ra khỏi sân, cũng không xác định phương hướng, cứ đi thẳng về đằng trước, tôi lại thử vùng ra khỏi tay bác cả vài lần, nhưng tay bác giống như một cái còng tay, còng chặt tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167433/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.