Vù vù!
Tôi cảm thấy đầu óc mình tức khắc trống rỗng, người này, chẳng phải chính là ông nội tôi đó sao? ông, ông vì sao lại xuất hiện? chẳng lẽ ông lại bò ra khỏi mộ? hay là nói, hiện tại tôi lại gặp phải nguy hiểm, ông bò ra ngoài bảo vệ tôi? Nhưng, nhìn bộ dáng của ông, tôi lại cảm thấy cái miệng há to ra kia, là vì muốn ăn mất đầu tôi!
Tôi cẩn thận bước lên trước một bước, ông nội cũng bước lên một bước, tôi đi hai bước, ông cũng đi hai bước, băng ghế chỉ có chiều dài một chút như thế, tôi và ông nội mặt đối mặt…. không, là tôi đối mặt với cái miệng há to của ông.
Chỉ cần tôi bước thêm một bước nữa, đầu của tôi sẽ nằm trong miệng ông!
Đi, hay là không đi, tôi do dự, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những đêm hè, tôi và ông nội nằm trên giường, ông nội cầm trong tay quạt hương bồ, giúp tôi đuổi muỗi, quạt mát, nhưng quạt mãi quạt mãi, quạt hương bồ trong tay ông nội bỗng biến mất, quần áo trên người ông biến thành màu xanh, khóe miệng cười ‘ha hả’ hằng ngày, thế mà lại bắt đầu chậm rãi mở to, to tới mức cằm đã chạm ngực, cả cái đầu biến dạng.
Tôi dường như lại nhìn thấy tối hôm đó, ông nội bò ra khỏi mộ, chỉ để lộ cái đầu, đứng trong mộ cười với tôi, sau đó tôi nhìn thấy ông vươn tay ra, đào đất mộ quanh người mình, dần dần lộ ra ngực, sau đó là hai tay chống lên, cả người bò ra ngoài, chậm rãi đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167432/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.