Trần tiên sinh hô xong, liền hoảng loạn co giò chạy, giữa lúc ấy còn ngã sấp mặt, may mắn được bác hai đỡ lên, Trần tiên sinh cũng không để ý, tiếp tục chạy bạt mạng, ông ấy vừa chạy, tất cả mọi người đều chạy theo, vào trường hợp thế này, có thể dùng một thành ngữ lúc trước từng học qua để hình dung, gọi là “ chạy trối chết’.
Tôi đi theo sau lưng bác cả, bố tôi ở sau lưng tôi, trong bóng tối tôi khẽ ngoảnh đầu lại, một màn quỷ dị kia vẫn đang tiếp tục, cảnh tượng này in thật sâu trong đầu tôi, mãi không bị xóa nhòa.
Sau khi vào thôn, mọi người đều giải tán, quay về nhà mình, mẹ tôi đã nấu xong cơm, vẫn chưa biết tin đã tìm thấy bố tôi, nhưng vẫn nấu cơm, chờ chúng tôi về, khi mẹ nhìn thấy bố, tôi mới cảm thấy, các gì vinh hóa phú quý, thực ra đều là giả, chỉ có người nhà mới là thật, dù có kiếm được nhiều tiền hơn nữa thì đã làm sao? sau khi chết, chẳng phải đều phải nằm trong đất vàng?
Tôi chưa từng nhìn thấy mẹ ôm bố, dựa theo cách nói của bọn họ, người trong thôn rất dị nghị chuyện này, nhưng buổi tối hôm đó, từ lúc lờ mờ tối cho tới tận lúc tắt đèn, mẹ đều ôm chặt bố khóc thút thít, cứ như chỉ sợ buông ra, bố tôi sẽ biến mất.
Tôi không biết sau khi mẹ hay tin bố mất tích, có trạng thái thế nào, đặc biệt là đứa con duy nhất của bà còn hôn mê bất tỉnh, thời điểm đó, tôi nghĩ có lẽ mẹ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167419/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.