Ánh mắt Trần tiên sinh tản ra tia sáng khó tả, ông ấy vô cùng chắc chắn nói:
- Bên dưới mộ của bác Đình, vẫn còn một ngôi mộ khác!
Bác cả tôi nghe xong câu này lập tức xù lông, xua tay nói:
- Không thể nào, làm sao xảy ra chuyện như thế được? mảnh đất đó thầy phong thủy đã xem qua, nếu như đúng là phía dưới còn có ngôi mộ khác, ông ta không thể nào không nói cho chúng tôi biết.
Trần tiên sinh nghe bác cả nói vậy, liền cười nhạo nói:
- Nếu như thầy cúng mà ông nói, nhìn được ra phía dưới vẫn còn một ngôi mộ, thì bố ông, đã không còn là bố của ông nữa rồi.
Lần này, tôi và bác hai đều bị câu nói của Trần tiên sinh làm cho ngơ ngác, bác hai hỏi:
- Bạn học, ông đừng úp úp mở mở, nói thẳng đi.
Trần tiên sinh rít một hơi thuốc, không vội vã trả lời bác hai, mà chỉ vào quan tài trong linh đường, quay đầu hỏi tôi:
- Tiểu Dương, cháu có biết chú ấy làm nghề gì không?
Tôi gật đầu, nói, thợ xây.
Trần tiên sinh lại hỏi tôi:
- Vậy cháu có biết tôi làm nghề gì không?
Tôi vốn dĩ định nói đạo sĩ gì gì đó, nhưng nghĩ một lát, ‘diễn xuất’ của Trần tiên sinh không giống với đạo sĩ, tuy rằng trên người cũng có tiền đồng và bùa, nhưng vẫn không thể liên hệ với đạo sĩ, cho nên tôi lắc đầu nói không biết.
Trần tiên sinh tự trả lời:
- Tôi là thợ giày!
Nghe ông ấy nói xong, tôi đột nhiên nghĩ tới thời điểm ông ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167420/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.