Tôi đẩy đám người, lao lên nhìn, quả nhiên là bố tôi.
Chỉ thấy mắt ông ấy nhắm chặt, hai tay chồng lên nhau đặt trước ngực, trên người, không ngờ lại mặc áo liệm màu xanh!
Nhìn thoáng qua, bộ dạng của ông ấy trông giống hệt ông nội lúc được hạ táng!
Nhưng khác biệt chính là, trên chân ông ấy chỉ đeo một chiếc giày vải màu đen, đây là ‘thọ hài’ đeo cho người chết, một chân khác, lại đeo một chiếc giày giải phóng cũ kỹ, đâu là giày tối hôm qua bố tôi mang, một chiếc khác ở bên chỗ bác cả.
Vì sao bố tôi lại nằm trong quan tài của ông nội? mộ của ông nội, phải cần nhiều người thế này mới đào ra được, bố tôi làm thế nào để chui vào? Quan trọng nhất là, nếu bố tôi nằm trong quan tài, vậy ông nội đâu? Thi thể của ông nội đã đi nơi nào?
- Khiêng người lên!
Trần tiên sinh phân phó, mọi người hợp sức khiêng bố tôi lên, đặt nằm thẳng trên đất, tôi lao tới vừa khóc vừa gọi bố, nhưng bất kể tôi có gọi thế nào, bố tôi vẫn nằm im không động đậy, thật giống như người chết, lúc này, tôi cảm thấy đất trời xoay chuyển, dường như, cả bầu trời đã sắp sụp xuống.
Trần tiên sinh lấy chiếc giày giải phóng trong tay bác cả tối qua nhặt được, đưa cho tôi, bảo tôi thay cho bố.
Tôi đi tới ngồi bên cạnh chân bố, Trần tiên sinh ngồi xổm bên cạnh tôi, dặn tôi động tác thay giày phải chậm một chút, bảo tôi trong lòng phải lẩm nhầm mười tám lần câu, ‘bố ơi mau trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167418/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.