Tôi sợ tới mức vội vàng lui ra sau vài bước, quay mặt nhìn mộ của ông nội, lưng dựa vào đống lửa, mở đèn di động, soi về phương hướng ngôi mộ của ông.
Tôi không nhìn thấy ai, nhưng tiếng ‘sột soạt’ vẫn còn vang lên, âm thanh đó, thật giống như đang có người dùng móng tay bới cát!
Chẳng lẽ ông nội bắt đầu đào hố? ông muốn ra ngoài?
Tôi vội vàng quỳ xuống đất, bắt đầu dập đầu với ngôi mộ của ông nội, vừa dập đầu vừa khóc:
- Ông nội, cháu trai ở đây, ông có chuyện gì báo mộng cho con, ông đừng ra ngoài dọa người nữa!
Tôi khóc lóc thảm thiết, quả nhiên tiếng ‘sột soạt’ kia đã biến mất, tôi tưởng ông nội nghe thấy tiếng tôi cầu xin, cho nên không ra ngoài nữa, nhưng không ngờ, một lúc sau, tiếng ‘sột soạt’ kia lại vang lên, lúc này, mặc kệ là tôi khóc lóc thảm thiết thế nào, âm thanh kia vẫn không biến mất, hơn nữa, lại càng lúc càng lớn, càng lúc càng dồn dập.
Cuối cùng, tiếng động ngừng lại, tôi liếc mắt nhìn di động, đã qua mười hai giờ, bác cả đã đi nhiều tiếng, vẫn chưa trở về, tôi chuẩn bị nghe theo lời bác, đi về trước.
Chờ tôi soi đèn điện thoại về phía ngôi mộ của ông nội, trái tim tôi thiếu chút nữa đã ngừng đập.
Trên nóc mộ, một cái đầu há to miệng chậm rãi thò lên, gương mặt tái xanh nhìn thẳng về phía tôi,đôi mắt nhắm chặt, nhưng cả cái đầu đã hơi sưng phù.
Chuyện kế tiếp còn kinh dị hơn, tôi thấy cái miệng há to của ông nội chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167417/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.