Trương Thành Bằng trực tiếp tạm dừng việc kiểm tra, cực kỳ kích động nói với Cổ Nhạc Nhạc.
Cổ Nhạc Nhạc cũng không ngờ chuyện lại thành thế này, cậu cũng chỉ là luyện chế ra mười viên đan dược bình thường thôi.
"Anh làm gì vậy? Dọa người ta hết hồn..."
Thái độ của Trương Thành Băng đúng là làm cho người ta có chút không thể tưởng tượng nổi, Cổ Nhạc Nhạc nhíu mày, có chút bất mãn nói một câu.
Có điều Cổ Nhạc Nhạc có tức tối thì Trương Thành Băng cũng không để ở trong lòng. Bây giờ đối phương có chửi mình hai câu mình cũng có thể chấp nhận.
| Loại người tu hành có thiên phú cực lớn này, anh ta nhất định phải bỏ vào trong túi.
Bình thường những người tu hành bái sư học nghệ kia không ai có thiên phú khủng khiếp gì, | trên cơ bản đều bị Trương Thành Băng coi thường.
| Bây giờ vất vả lắm mới có một nhân vật lợi hại, thái độ của Trương Thành Băng đương nhiên khác.
Anh ta cẩn thận từng li từng tí trong lời nói với Cổ Nhạc Nhạc, trong lòng muốn lừa cậu gia nhập dưới chướng mình.
Thế nhưng Cổ Nhạc Nhạc luôn không thích đi theo con đường bình thường, Trần Bình cứ như vậy yên lặng nhìn, không muốn nói nhiều.
Anh biết Cổ Nhạc Nhạc chắc chắn sẽ không nể mặt đối phương.
Quả nhiên, nghe Trường Thành Băng nói như vậy, Cổ Nhạc Nhạc không kiên nhẫn thở dài.
"Anh có bệnh à? Cuộc thi còn chưa kết thúc, anh lại đột nhiên muốn kết thúc, anh có tôn trọng thí sinh đi thi không?"
Cổ Nhạc Nhạc cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-thua-ke-hao-mon/1694092/chuong-2701.html