*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trên bờ, có rất nhiều người tu hành bình thường sau khi mắc lừa cũng đã nghiên cứu ra được rốt cuộc phải làm thế nào mới tiến vào trong hồ nước.
Mỗi người bọn họ buộc một sợi dây thừng thật to ở trên người mình, nhanh chóng lặn xuống nước.
Một khi xảy ra chuyện gì, bọn họ còn có thể thông qua cách kéo dây thừng để nhắc nhờ đồng đội ra tay giúp đỡ.
Quả nhiên sau khi có dây thừng, hành động của bọn họ đều trở nên thuận lợi hơn rất nhiều, sẽ không còn xuất hiện cảnh tượng chìm xuống đáng sợ không thể giải thích được nữa.
Nếu như không có dây thừng dẫn dắt, bọn họ sẽ chỉ liên tục chìm xuống, căn bản không cách nào để ngoi lên.
Đương nhiên Trần Bình đã cảm nhận được đám người kia, anh chuyên tâm bảo vệ Trần Môn Anh, không cho bất kì kẻ nào tới gần.
Khi những người kia tiến vào trong hồ liền có thể cảm giác được nơi này có truyền thừa, chắc chắn sẽ không kịp chờ đợi mà chạy về phía này.
Việc Trần Bình cần phải làm vô cùng đơn giản.
Đó chính đuổi hết những tên ồn ào này đi.
Quả nhiên giống như Trần Bình nghĩ, bọn họ điên cuồng chạy đến nơi đây, toàn bộ đám người này đều bị nguyên khí của Trần Bình đầy ra.
“Đừng có mà tham lam, thứ không thuộc về mấy người thì không nên trộm”
Giọng nói của Trần Bình vang lên ở đáy hồ, cực kỳ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-thua-ke-hao-mon/1693743/chuong-2352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.