Mộ Khanh Trần không đưa Mặc Triều Bạch bay đi xa một phần vì y đang bị thương, phần còn lại vì nếu Cố Triều thoát ra được hắn sẽ nghĩ bọn họ chạy xa rồi lão sẽ không cho người lùng sục nơi này.Đây chính là tâm tư của hồ ly trong lốt cừu mà Lục Thủy vẫn thường nói.Trời không tuyệt đường người dù sao đây cũng là chiến thần của họ.Lát sau Mộ Khanh Trần vậy mà tìm được một cái hang động nhỏ, trước cửa hang được một thân cây che lấp.
Nếu không nhìn kĩ rất khó để phát hiện được.Lúc này không thể quản được trong hang có gì hay không.
Vì dù có gấu hay con thú hung ác thế nào đi nữa cũng còn hơn gặp phải Cố Triều.Miệng hang chỉ vừa một người khom lưng đi vào.Mộ Khanh Trần cẩn thận dìu Mặc Triều Bạch vào sâu bên trong.
Cửa hang nhìn có vẻ nhỏ nhưng càng vào sâu bên trong hang càng rộng.
Mơ hồ còn có gió thổi có lẽ hang này còn có một lối ra khác.Mặc Triều Bạch lúc nãy đã gắng gượng kết hợp cùng Mộ Khanh Trần giữ chân được Cố Triều.Đến lúc này Mặc Triều Bạch đã hoàn toàn kiệt sức.
Hắn dựa vào vách hang thần sắc tuy mệt mỏi, nhưng lại cười dài nhìn Mộ Khanh Trần.Mộ Khanh Trần tức giận đấm nhẹ vào ngực hắn.“Ngươi còn dám cười”“Phụt”Máu đã tích tụ trong cổ Mặc Triều Bạch từ lúc nãy đến bây giờ lại tiếp tục phun ra.Như thế cũng làm Mộ Khanh Trần hoảng hồn.Y sợ hãi dùng ống tay áo của mình lau cho Mặc Triều Bạch.Trông thấy mặt Mộ Khanh Trần đã tái xanh vì lo lắng Mặc Triều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951106/chuong-18.html