Không cần nhớ chúng ta đã thỏa thuận những gì.
Vì biết sẽ không còn dũng khí để đi tiếp nữa.
*
**
Tiếng bước chân ngập ngừng, nam sinh tựa lưng trước cửa phòng Hội trưởng, hít hơi sâu, nét mặt tràn đầy vẻ lo âu, cậu bặm môi, đưa tay khe khẽ gõ vào cửa.
"Cốc! Cốc!"
- Vào đi!
Bên trong phòng, tiếng con gái ngọt dịu mà uy quyền cất lên, nam sinh tự dưng lại tuôn mồ hôi ướt đẫm.
Cánh cửa được đẩy vào, người mặc chiếc áo chemise cố gắng chỉnh trang lại cho tươm tất. Cậu học sinh len lén mắt nhìn cô gái xinh đẹp đang chăm chú ghi chép, gương mặt xinh đẹp, ấy thế mà lại mang sắc thái lãnh băng, uy nghiêm, làm người ta nể sợ.
- Ngồi xuống đi! – Lý Uyển Nghi ngọt ngào mỉm cười, đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn của mình, niềm nở.
Cậu học sinh trân trân nhìn cô, dấy lên bất an trong lòng, chợt thấy ánh mắt mình khiếm nhã khi cứ chòng chọc vào khuôn mặt của nàng Hội trưởng Hội học sinh, ánh mắt đó thu lại. Cậu rụt đầu.
- Sao không ngồi? – Chất giọng ấy lại vang vang như tiếng đàn du dương, nhưng lại mang cho người ta cảm giác đe dọa.
Cậu lặp bặp:
- Cảm ơn cậu, nhưng mà.. Cậu mời tớ lên đây.. Có gì không?
Uyển Nghi thả bút xuống mặt bàn, đan hai bàn tay, cô gái nhoẻn môi tư lự rồi nhìn cậu học sinh.
- Thế Danh, cậu đã khoẻ chưa?
Tự nhiên câu hỏi tưởng chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727867/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.