Ta nghĩ là sẽ có thể trông thấy bóng dáng của chàng trong con bé, thế nhưng, con bé chẳng có gì giống với chàng cả. Ta muốn con bé có mái tóc trắng xóa như tuyết bên ngoài trời kia, sẽ không Quỷ tộc nào dám bạc đãi nó!
*
**
Lúc tan học, Saito Ken đứng chờ tôi ở trạm xe buýt. Hầu như rất ít học sinh của An Đằng đi học bằng phương tiện công cộng nên tôi cảm thấy không bị soi mói khi ngồi cùng ghế với Ken. Vừa đặt mông xuống ghế ngồi, loay hoay tìm cọc vé xe trong ba lô, đột nhiên tôi nghe có tiếng í ới của ai đó, hẳn là suýt bị lỡ chuyến xe, tôi không ngẩng mặt, tiếp tục tìm vé xe, Ken ngồi bên không biểu cảm gì.
Tiếng bước chân của hành khách dần đến ghế ngồi của tôi, khi tôi chưa kịp phát giác thì người đó đã kéo mạnh cổ tay tôi, làm tôi phải đứng phắt dậy, hơi chao đảo. Ken theo phản xạ kéo tay còn lại của tôi giữ lại.
- Này, Tử Đằng, cậu làm trò mèo gì thế? - Tôi vừa ghì lại vừa trách người đã muốn lôi tôi tuồn tuột xuống xe.
- Nhanh lên nào, có người đang đợi chúng ta! - Cậu vừa nói vừa nén giọng thở gấp, lưng hơi khom vì chiều cao có phần hơi vượt trội của mình.
- Ai cơ chứ? Tại sao phải vội vã như thế? - Tôi khó hiểu, vừa hỏi vừa nhanh chân bước xuống xe trước khi cơn phẫn nộ của người tài xế ập tới. Saito Ken cũng lót tót xuống xe cùng tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727865/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.