Vở kịch này đâu phải có mình tôi hát.
*
**
Tôi bắt được Ken đang một góc ở căn tin, chỗ cậu ấy luôn có số con gái ngồi gần rất nhiều, nhưng chả có ai dám bạo gan ngồi cùng bàn. Tôi cùng Ban Mai bưng khay cơm của mình, cùng tìm bàn ăn. Vừa thấy Ken, Mai liền quên cả tổ quốc, kéo tay tôi bất chấp xăm xăm tới bàn Ken ngồi. Duy nhất trong An Đằng, không ai dám đụng vào Mai, tất nhiên vì thế tôi cũng thấy an toàn nếu ngồi cùng bàn với Ken mà không bị soi mói.
Vừa thấy tôi tới, gương mặt nhạt nhẽo của Saito Ken đã có những nét tươi tắn hơn, cậu kéo ghế cạnh cậu cho tôi ngồi. Mai vui vẻ ngồi đối diện Ken. Chúng tôi tạo nên một bàn ăn xuất hiện nhiều gương mặt khả ái, hơi bị nổi tiếng nhất An Đằng này. Ban Mai vừa dùng nĩa ngoáy ngoáy những lọn mì trong khay, vừa ngẩng đầu lên, nói với Ken:
- Kế hoạch đã hoàn thành 50%, danh sách chốt lại chắc chắn Hạ Anh là một trong ba người sẽ góp mặt trong vòng voting.
Saito Ken quay mặt qua nhìn tôi, như muốn nói nhiều thứ. Tôi đọc được trong ánh mắt đó là niềm vui đang cố gắng kiềm chế. Khổ thật, sao tự nhiên gầy nên cái style lạnh lùng làm chi cho bây giờ chẳng dám cười đùa thế này!
Tôi vừa uống ngụm nước ép, vừa nháy mắt:
- Phải nhớ bình chọn cho tôi đấy.
Dưới chân tôi đang có một cục bông âm ấm, mềm mềm tựa vào, tôi cúi đầu xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727863/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.