Thịnh suy của thế gian này liên quan gì đến ta?
*
* *
Trên tất cả, tôi vẫn hi vọng rằng, cơ thể thực sự của tôi vẫn chưa chết đi.
Trong lúc những suy nghĩ rối ren còn lởn vởn trên đầu thì một quầng sáng chói lọi hiện ra giữa dòng suối Palsu, nó giống như một quả cầu lửa càng lúc càng giãn nở rộng ra, mang theo ánh sáng cam đỏ rực rỡ với muôn vàng tia sáng bao bọc. Tôi đưa tay che lấy mắt, cố không nhìn thẳng vào thứ ánh sáng kì lạ đó. Saito Ken chụp lấy vai tôi, kéo dậy, giọng rất khẩn trương:
- Lỗ hổng thời gian! - Vừa nói, cậu vừa kéo tôi như bay đến những mỏm đá để ra được giữa con suối - Nếu vượt qua nó không biết chừng chúng ta có thể thoát khỏi đây!
Ánh sáng từ quả cầu lửa màu cam chói đến mức không nhìn thấy gì, tôi bị Saito Ken kéo ghịt đi, buộc lòng phải nhảy vào quả cầu ánh sáng đó. Cứ nghĩ rằng ánh sáng cam sẽ nóng, ai ngờ nó chẳng có chút cảm giác gì, ngoại trừ thứ ánh sáng ngập tràn nhức nhối cả võng mạc. Tôi bước vào một không gian khác, nền đất bằng phẳng, mọi thứ trắng ngắt, giống như tôi bị nhốt vào một căn phòng trắng xóa. Đôi mắt tôi vẫn còn ảnh hưởng bởi thứ ánh sáng rực rỡ mà cảm thấy như trước mắt đầy những ngôi sao nổ lộp bộp.
Ken buông tay tôi ra, cậu nhìn chung quanh, mọi thứ bắt đầu hiện lên rõ ràng. Tôi ngẩng đầu, vòm trời phía trên xanh ngắt, lờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727837/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.