Nó đi thẳng ra bờ biển. (chắc m.n biết nơi nào rồi nhỉ)
Ngay tại đây vào mấy tiếng trước nó hạnh phúc đi bên hắn, sau đó sự thật phũ phàng do chính miệng hắn nói ra rằng nó là bạn gái trên danh nghĩ, nó đau đớn. Về nhà lại thêm 1 cú shock nữa rằng là nó từ trước đến giờ tổng cộng 17 năm 11 tháng, sống cùng ba mẹ nuôi nay đột nhiên ba mẹ nuôi đến tìm đòi đưa nó về nhà.
Trách làm sao được, cuộc đời nó đã như vậy chưa chắc sau này sẽ yên bình hơn.
Nó ngồi bệch xuống các, hướng nhìn xa xăm ra biển.
Nên đi hay ở lại?
Ở lại những kí ức kia của nó và hắn cứ hiện về…từng góc phố…từng con ngõ…thậm chí cả từng quán ăn…
Mọi thứ khi nhìn vào đều hiện lên hình ảnh của hắn.
Có lẽ nó nên đi thôi, đi thật xa để quên hết mọi phiền muộn nơi này, sống thật vui vẻ, hạnh phúc. Có lẽ nó nên làm vậy.
Ông bà Lâm, ba mẹ ruột, cậu, nhỏ đang nóng ruột chờ nó ở nhà.
Cạch…
Nó vặn cửa bước vào.
-Con về với ba mẹ nha con.- bà Tuyết vội vàng chạy lại cầm tay nó ánh mắt cầu xin.
-Để từ từ con bé chắc shock lắm.- ông Hoàng đặt tay lên vai bà Tuyết.
-Con quyết định đi, mọi sự chúng ta đều nghe theo con.- ông Lâm nói ánh mắt hướng về nó mong chờ.
-Ừ, con quyết định đi.- bà Lâm.
-Mày nói đi bất cứ chuyện gì tao đều ủng hộ mày.- cậu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224526/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.