Tuy là quyết định đi cùng ba mẹ nhưng mà nó muốn ở lại đây 1 ngày nữa, để đi học làm tất cả những thứ nó muốn trong 1 ngày hôm nay trên mãnh đất 17 năm nó lớn lên.
Tâm trạng vui vẻ mặc trên người bộ đồng phục của trường nó chào ba mẹ rồi bước ra khỏi cổng.
-Mày lề mề quá!- nhỏ nhăn nhó vì chờ nó nảy giờ.
-Hì muộn có 5 phút à nha.- nó cười trừ chạy tới khoát tay cậu và nhỏ rồi bước đi.
-Hôm nay nhất định tao phải chơi cho đã mới được.- nó vừa đi vừa nghĩ tới cái cảnh được ăn uống vui chơi thoải mái không phải lo gì cả.
-Mày chỉ lo ăn với uống chứ gì?- cậu cốc đầu nó.
-Ui da…tao vừa bị mất trí nhớ đấy mày có cần phải mạnh tay vậy không hả thằng ôn dịch kia.- nó ôm đầu mắng cậu như xối nước.
-Hơ mày còn nhớ mày vừa bị mất trí ấy à?- cậu khinh khỉnh.
-Hừ…không thèm chấp.- nó lườm
Nhỏ thấy mình như người thừa á, cứ mỗi lần đi với 2 đứa nó thà đi 1 mình cho đỡ buồn còn hơn.
Đến trường…
Nó thấy hắn đang đi cùng Thảo Mai.
Nhắm mắt hít thật sâu, nó bước lại gần chỗ hắn và Thảo Mai. Cậu giơ tay kéo nó lại lắc đầu ý bào đừng đi nhưng nó chỉ cười rồi cầm tay cậu gỡ ra khỏi tay mình.
-Nhung…- nhỏ định nói cái gì đó thì cậu đã nhanh chóng ra dấu tay dặt lên miệng nhỏ khoảng cách lúc này cực gần, tim nhỏ đập loạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224527/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.