Nó vừa ra khỏi quán trời bắt đầu đổ mưa.
Nó mặt kệ cứ bước đi lang thang không xác định phương hướng, trời mưa to hơn, ngoài đường ai cũng lo chạy đi trú mưa còn nó cứ bước chậm chậm như thế.
Nếu em không nhớ ra thì tốt biết mấy.
À mà không, nếu hôm nay em không đi cùng anh thì sẽ chẵng có chuyện gì đâu anh nhỉ?
Nếu như thế, ngay lúc này đây em không phải đau…đau đớn như thế này.
Thà là em không nhớ…
Cho con tim em yên lặng…
Không phải đập lạc nhịp vì quá nhanh khi ở gần bên anh.
Cũng không phải đau đớn khi xa anh…
Anh tàn nhẫn lắm…
Rất tàn nhẫn…
….
Chân vô thức bước đi, đầu hoàn toàn trống rỗng, khuôn mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh lẽo nhưng tuyệt đối không rơi 1 giọt nước mắt nào.
Điện thoại rung, nõ cũng chẳng màng quan tâm.
Nhưng rung đến lần thứ 10 nó bắt buộc phải nghe..
-Alo.
-Nhung hả? Con đang ở đâu đấy.- là mẹ nó, từ nhỏ đến lớn rất ít khi nó ở cùng ba mẹ hoặc là gọi điện cũng không có lấy 1 cuộc, nay đột nhiên mẹ nó gọi, nó có dự cảm lạ.
-Con đang trên đường về ạ, sao thế mẹ.- nó trả lời bằng giọng bình tĩnh nhất.
-Về nhà nhanh đi, mẹ có chuyện cần nói.
-Vâng.
Tút…tút
Mẹ nó tắt máy rồi, chắc bà không phải mẹ nó hay sao ấy.
Nó thở dài thôi thì cũng đã quen với sự lạnh nhạt như thế của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224525/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.